Có một kiểu mua sắm rất quen: đang lướt điện thoại thấy món gì hay hay, giá cũng không quá đắt, lại có dòng “chỉ còn hôm nay”, thế là bấm mua. Vài ngày sau nhận hàng thì vui được 10 phút, rồi món đó nằm yên trong góc tủ. Không hẳn là hoang phí lớn, nhưng cộng dồn lại thì vừa tốn tiền, vừa làm nhà thêm chật. Một mẹo nhỏ khá dễ áp dụng là tạo một “ngăn chờ mua”. Nghe hơi nghiêm túc, nhưng thực ra chỉ là một nơi để tạm gửi những món mình đang muốn mua, trước khi quyết định thật. Cách làm rất đơn giản: - Tạo một ghi chú trong điện thoại tên là “Chờ mua”. - Mỗi khi muốn mua gì không quá cấp bách, đừng bấm đặt ngay. Hãy ghi vào đó: tên món, giá, lý do muốn mua, ngày ghi. - Hẹn lại sau 3 ngày, 7 ngày hoặc cuối tuần mới xem lại. - Nếu sau thời gian đó vẫn thấy cần, biết rõ dùng vào việc gì, và ngân sách cho phép thì mua. Nếu không còn hứng nữa, xóa khỏi danh sách. Ví dụ thực tế: bạn thấy một chiếc bình giữ nhiệt giảm giá. Thay vì mua ngay, ghi vào “Chờ mua”: “Bình giữ nhiệt 500ml, 180k, muốn mang cà phê đi làm”. Ba ngày sau xem lại, bạn phát hiện ở nhà đã có một bình gần giống, chỉ là lâu nay để trong tủ. Vậy là tiết kiệm được một khoản nhỏ mà không phải cố nhịn theo kiểu khó chịu. Mẹo này không nhằm biến mình thành người quá hà tiện. Nó chỉ tạo một khoảng nghỉ giữa cảm xúc “thích quá” và hành động “mua ngay”. Nhiều món nhìn rất cần vào lúc 11 giờ đêm, nhưng sáng hôm sau lại thấy cũng bình thường. Có thể chia danh sách thành vài nhóm cho dễ nhìn: - Cần thật: đồ hỏng phải thay, thuốc men, vật dụng sinh hoạt cần thiết. - Muốn có: đồ trang trí, phụ kiện, đồ công nghệ nhỏ. - Để suy nghĩ thêm: món đắt tiền, món chỉ dùng vài lần, món mua vì đang buồn hoặc đang stress. Một câu hỏi hay trước khi chốt đơn là: “Nếu không giảm giá, mình có còn muốn mua không?” Nếu câu trả lời là không, rất có thể mình đang mua cảm giác được hời, chứ không mua vì thật sự cần. Ngoài ra, thử đặt một giới hạn nhỏ: món dưới một mức tiền nào đó vẫn phải chờ ít nhất 24 giờ nếu không cấp bách; món trên mức đó thì chờ 7 ngày. Cách này giúp mình không phải đấu tranh quá nhiều, vì đã có luật sẵn. Sau một thời gian, “ngăn chờ mua” còn cho mình thấy thói quen tiêu tiền của bản thân. Có người hay mua đồ bếp, có người hay mua áo thun, có người cứ mệt là đặt đồ ăn vặt. Nhìn ra được mẫu lặp lại này, mình sẽ dễ điều chỉnh hơn. Tóm lại, không cần cấm bản thân mua sắm. Chỉ cần cho ham muốn có một chỗ ngồi chờ. Món nào thật sự cần thì sau vài ngày vẫn đáng mua. Món nào chỉ là hứng lên nhất thời thì tự nó sẽ rơi khỏi danh sách, nhẹ nhàng hơn nhiều so với việc mua về rồi tiếc.